Một lát sau, chỉ thấy một lão giả cao lớn mặc áo vải sải bước xông vào doanh trại. Lão nhân lưng cõng một vật dài bọc vải bông, dừng bước cách Từ Phượng Niên và Từ Yển Binh năm mươi bước. Nhìn quanh bốn phía, lão nhân rõ ràng có chút kinh ngạc vì lại chẳng có một binh một tốt nào ra "tiếp đón" mình, điều này khiến lão vốn đang định đánh một trận long trời lở đất cảm thấy có chút hụt hẫng và bực bội. Lão nhân tóc, râu và lông mày đều bạc trắng, dung mạo có nét thanh thoát của người phương Nam, nhưng thân hình lại vạm vỡ như trai tráng phương Bắc, phong thái tông sư toát ra ngời ngời. Lão liếc nhìn vị phiên vương trẻ tuổi mà hai năm nay mình nghe danh đến mòn cả tai, sau đó hừ lạnh một tiếng, thuận tay vung lên, thanh trường kiếm đang cắm dưới đất lập tức bật dậy, bay vút về thu vào vỏ kiếm đen tuyền bên hông.Từ đầu đến cuối, ánh mắt Từ Phượng Niên vẫn luôn dừng lại ở thứ đồ vật mà lão nhân kia đang cõng sau lưng.
Vị kiếm đạo tông sư Tây Sở này năm xưa có địa vị giang hồ tại Đại Sở sánh ngang với Kỳ Gia Tiết của Ly Dương sau này - kẻ từng dùng một kiếm độc bá Thái An thành. Lão cùng thế hệ với quốc sư Lý Mật và thái sư Tôn Hi Tế, ngay cả Tào Trường Khanh khi gặp mặt cũng phải giữ vài phần lễ nghĩa vãn bối.
Lữ Đan Điền trung khí mười phần, biết rõ còn cố hỏi, trầm giọng nói: “Tiểu tử ngươi chính là Bắc Lương vương Từ Phượng Niên?”




